Vặn nhỏ tiếng không phải là giải pháp. Nó là sự đầu hàng.
Anh hỏi có phải cứ vặn nhỏ là hết hú không.
Đúng. Vặn đủ nhỏ thì chắc chắn hết hú. Vặn về không thì tuyệt đối không bao giờ hú nữa.
Nhưng đó không phải là câu trả lời, đó là sự thừa nhận thất bại. Bởi vì việc duy nhất mà hệ thống âm thanh tồn tại để làm là khuếch đại. Nếu cách chống hú là ngừng khuếch đại, thì anh đã bỏ tiền mua một hệ thống chỉ để tắt nó đi.
Và đây là điều tàn nhẫn: cái ngưỡng âm lượng mà tại đó hệ thống bắt đầu hú không phải là một hằng số của thiết bị. Nó là một hằng số của căn phòng, của cách bố trí, và trên hết, của cái khoảng cách bốn mươi centimet kia.
Nói cách khác: mức âm lượng tối đa mà hội trường của anh có thể đạt được đã được quyết định trên bản vẽ nội thất, từ rất lâu trước khi ai đó mua thiết bị.
