Vật liệu tiêu âm không hấp thụ âm thanh. Nó hấp thụ một phần của âm thanh.
Đây là câu quan trọng nhất trong bài này, và nó là câu mà catalogue sẽ không bao giờ nói với anh.
Khi anh nhìn vào bảng thông số của một tấm tiêu âm, anh thấy một con số hệ số hấp thụ, thường là một số đẹp đẽ, gần bằng một. Anh hiểu nó là: tấm này nuốt gần hết âm thanh chạm vào nó.
Nhưng con số đó, nếu chỉ có một con số duy nhất, là một sự đơn giản hóa đến mức gây hiểu lầm.
Sự thật là mọi vật liệu hấp thụ âm đều có tính chọn lọc. Chúng không nuốt âm thanh một cách công bằng. Chúng nuốt rất tốt ở một dải tần, và gần như không nuốt gì ở dải tần khác.
Và điểm mấu chốt là: gần như mọi vật liệu tiêu âm mỏng, loại mà anh dán lên tường, đều giỏi ở cùng một chỗ và dở ở cùng một chỗ.
Chúng giỏi ở dải tần cao. Chúng nuốt rất ngọt những âm sắc nhọn, tiếng lách cách, tiếng vang lanh lảnh.
Chúng gần như bất lực trước dải tần thấp.
Lý do nằm ở vật lý, và nó đơn giản đến mức tàn nhẫn. Một sóng âm ở tần số thấp có bước sóng rất dài, có thể vài mét. Một tấm tiêu âm dày năm centimet, đối với một sóng dài bốn mét, gần như không tồn tại. Sóng đó đi xuyên qua tấm tiêu âm như đi qua không khí, đập vào bức tường bê tông phía sau, và dội ngược trở lại, gần như không mất mát gì.
Tấm tiêu âm của anh, đối với dải trầm, chỉ là một lớp trang trí đắt tiền.
