Hai bức tường song song là một cái bẫy
Hãy bắt đầu bằng thứ đơn giản nhất và tàn nhẫn nhất.
Anh có một căn phòng chữ nhật. Hai bức tường đối diện, phẳng, cứng, song song hoàn hảo. Đó là hình học đẹp nhất mà một mặt bằng có thể có.
Bây giờ hãy tưởng tượng một tiếng vỗ tay ở giữa phòng. Sóng âm lan ra, đập vào bức tường bên trái, dội ngược lại, băng qua phòng, đập vào bức tường bên phải, dội ngược lại lần nữa. Và cứ thế.
Nếu hai bức tường đó song song, sóng dội về sẽ chồng lên chính đường đi của sóng ban đầu. Đúng một đường. Không lệch một chút nào. Và những đợt sóng chồng lên nhau đúng nhịp sẽ cộng hưởng, tự khuếch đại lẫn nhau ở một số tần số nhất định.
Đây là hiện tượng mà dân trong nghề gọi là tiếng dội rung, và anh có thể tự nghe thấy nó ngay hôm nay, không cần thiết bị gì. Vào một hành lang hẹp có hai tường phẳng, vỗ tay một cái thật gọn, rồi im lặng. Anh sẽ nghe thấy một tiếng ngân kim loại kéo dài, cái tiếng mà nếu nghe trong một hội trường thì sẽ khiến mọi lời nói bị nhòe đi mà không ai giải thích được vì sao.
Điều đáng nói là: hiện tượng đó tồn tại chính xác vì hai bức tường song song. Nếu một trong hai bức nghiêng đi năm độ, sóng dội sẽ lệch đường, không chồng đúng nhịp, và cộng hưởng tan biến.
Năm độ. Một góc mà không ai đứng trong phòng nhìn ra được. Nhưng nó là ranh giới giữa một căn phòng nói được và một căn phòng ù tai.
