Nghe rõ không phải là một cảm giác. Nó là một tỷ lệ.
Hãy bắt đầu bằng cách hiểu vấn đề thật sự.
Khi anh nói, giọng anh không phải là một dòng âm thanh liên tục. Nó là một chuỗi những đợt lên xuống rất nhanh. Âm lượng tăng, giảm, ngắt, nối. Chính những đợt lên xuống đó mang thông tin.
Nếu tôi lấy giọng anh và làm phẳng nó đi, giữ nguyên độ to nhưng xóa hết những biến động, anh sẽ nghe thấy một tiếng ù đều đều. To y như cũ. Và hoàn toàn vô nghĩa.
Bây giờ, chuyện gì xảy ra trong một căn phòng vang?
Âm thanh của một âm tiết chưa kịp tắt thì âm tiết tiếp theo đã đến. Chúng chồng lên nhau. Những khoảng lặng giữa các âm tiết bị lấp đầy bởi phần đuôi vang của âm tiết trước.
Nói cách khác: căn phòng đang LÀM PHẲNG giọng nói của anh.
Nó không làm giọng anh nhỏ đi. Nó làm mất đi những biến động, và những biến động chính là thông tin.
Đó là lý do vì sao trong một hội trường tệ, người ta vẫn nghe thấy rất to, mà vẫn không hiểu được lời.
Và đây chính là chỗ mà một chỉ số có thể được xây dựng. Bởi vì nếu vấn đề là sự mất mát của những biến động, thì ta có thể đo được: bao nhiêu phần trăm biến động còn sống sót sau khi đi từ miệng người nói tới tai người nghe?
