Thứ tuyệt đối không được cắt, dù có phải hy sinh mọi thứ khác
Có ba thứ. Chỉ ba. Và tôi sẽ giải thích từng cái vì sao.
Một: hạ tầng chôn trong kết cấu
Ống chờ. Máng cáp. Đường trục chính. Điểm chờ tải trọng. Tuyến điện riêng. Khoảng trống chừa lại phía sau lớp hoàn thiện.
Đây là thứ rẻ nhất trong toàn bộ hạng mục, và là thứ mà việc cắt nó gây thiệt hại lớn nhất.
Lý do rất đơn giản. Một cái ống chờ, lúc còn bản vẽ, gần như không tốn gì. Sau khi đổ bê tông, nó không tồn tại nữa, và cách duy nhất để có nó là khoan phá.
Khi ai đó đề nghị cắt hạ tầng để tiết kiệm, họ đang đề nghị anh bán đứt tương lai của công trình để lấy một khoản tiền rất nhỏ hôm nay.
Và họ sẽ đề nghị điều đó, vì hạ tầng là dòng dễ cắt nhất trong bảng dự toán. Nó không có thương hiệu. Không ai nhìn thấy nó. Không ai bảo vệ nó.
Nếu ngân sách bị cắt ba mươi phần trăm, và anh phải chọn giữa việc giảm số lượng loa hay bỏ bớt ống chờ, hãy giảm loa. Loa mua sau được. Ống chờ thì không.
Hai: thiết kế
Việc mô phỏng trường âm của căn phòng cụ thể này. Việc tính toán vị trí và góc từng cái loa dựa trên hình khối thật. Việc dự báo kết quả trước khi mua bất cứ thứ gì.
Đây là dòng vô hình nhất trong bảng giá, và là dòng đầu tiên bị gạch.
Bởi vì nó không phải là một vật. Người ta nhìn vào dòng đó và thấy tiền trả cho công sức suy nghĩ, và ở một đất nước mà công sức suy nghĩ thường được cho không, dòng đó trông như một khoản có thể thương lượng.
Nhưng hãy nghĩ về hậu quả.
Cắt thiết kế không làm giảm số lượng thiết bị. Nó chỉ khiến những thiết bị đó được đặt sai chỗ.
Anh vẫn trả tiền cho từng ấy cái loa. Anh chỉ không trả tiền cho việc biết nên treo chúng ở đâu.
Đó là khoản tiết kiệm ngu ngốc nhất trong toàn bộ ngành xây dựng: giữ nguyên chi phí, vứt bỏ kết quả.
Ba: hiệu chỉnh và nghiệm thu
Một hệ thống được lắp xong không phải là một hệ thống hoạt động.
Nó cần được đo trong chính căn phòng đó, được cân chỉnh cho chính căn phòng đó, và được đo lại để chứng minh rằng nó đạt.
Cắt bước này giống như xây xong một cây cầu rồi bỏ qua phần kiểm định tải trọng, với lý do là nhìn nó có vẻ đứng vững.
Và cũng như hai thứ trên, nó vô hình. Không ai nhìn thấy sự thiếu vắng của một buổi hiệu chỉnh. Người ta chỉ nghe thấy nó, mỗi ngày, suốt hai mươi năm.