Tư thế là một phần của quyền lực, và không ai từ bỏ nó vì một cái micro
Trong phòng họp Việt Nam, cách một người ngồi nói nhiều hơn cách họ nói.
Người chủ trì ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn, đầu giữ ngang. Đó không phải một thói quen cá nhân. Đó là một tư thế đã được học suốt hai ba mươi năm sự nghiệp, và nó truyền đi một thông điệp mà mọi người trong phòng đều đọc được mà không cần ai giải thích: tôi đang kiểm soát cuộc họp này.
Bây giờ hãy tưởng tượng người đó cúi xuống, chồm người về phía trước, ghé miệng lại gần một cái cần cổ ngỗng để đảm bảo micro thu được tiếng.
Toàn bộ thông điệp kia biến mất trong một giây.
Không ai nói ra điều này. Không ai đưa nó vào yêu cầu kỹ thuật. Nhưng nó có thật, và nó mạnh hơn mọi hướng dẫn sử dụng. Khi phải chọn giữa việc giữ tư thế và việc nói to vào micro, người có chức vụ sẽ chọn giữ tư thế. Mỗi lần. Không có ngoại lệ.
Hệ thống micro thì không biết điều đó. Nó chỉ biết một điều: có bao nhiêu năng lượng âm thanh chạm tới đầu thu.
Kết quả là một nghịch lý mà phòng họp nào cũng có: người nói ít nhất trong cuộc họp lại là người được thu rõ nhất, còn người có phát biểu quan trọng nhất thì lọt vào biên bản với ba chữ "nghe không rõ".
